song cham voi luang prabang

SỐNG CHẬM VỚI LUANG PRABANG

 
Luang Prabang và Wat Phou là 2 di sản văn hóa thế giới của Lào. Đến với Luang Prabang là đến với vùng đất bình yên vô cùng quyến rũ.

Luang Prabang (LP) có nghĩa là Phật Vàng Lớn, là huyện và tỉnh cùng tên ở Bắc Lào. Nơi đây là kinh đô đầu tiên của vương quốc Lane Xang (Triệu Voi) do Hoàng đế Fa Ngum thành lập vào đầu thế kỷ XIV. LP từng có nhiều cách gọi khác nhau theo thời điểm như Mường Xoa, Nam Chưởng, Lao Long Quốc, Lào Qua Gia, Mường Luổng…

Tôi đến LP lần đầu cách đây hơn 10 năm. Lúc đó du khách chủ yếu đi máy bay. Ít ai dám đi đường bộ vì sợ thổ phỉ Lào. Từ Vientiane, nhóm chúng tôi liều lĩnh đi thật sớm. Buổi chiều không ai dám đi. Đường đèo quanh co, hiểm trở, mùa đông sương giăng mịt mờ. Dọc đường chúng tôi gặp từng tốp lính Lào tuần tra, súng ống lỉnh kỉnh, trang phục du kích, nhìn hơi sợ bởi lỡ “bọn phỉ giả dạng thì mình toi đời!”. Người lái xe biết tiếng Việt bập bẹ, là thổ địa vùng này đã thủ sẵn mấy cây thuốc lá. Gặp bộ đội tuần tra là giảm tốc độ, “Xabaiđi” và tặng thuốc vì “trời lạnh, chỉ có hút thuốc mới ấm người”. Tới nơi đã quá trưa, mệt phờ người nhưng bù lại LP đẹp và hấp dẫn hơn cả tưởng tượng. Lại nhớ lần đưa đoàn các doanh nghiệp cùng Sở Du lịch TP.HCM đi khảo sát tour “Lào - Cam - Thái” gần chục năm trước. Lúc này, tình hình an ninh tốt hơn vì bọn phỉ đã buông súng, rã hàng. Đoàn đi vào mùa hè. Ấn tượng nhất là những thảm vàng rực hoa cúc quỳ (còn gọi là hoa dã quỳ) bạt ngàn dọc sườn núi. Những cây ban nở hoa trắng xóa và nhiều loài hoa lạ chưa biết tên, có loại chưa hề gặp bao giờ. Nửa đường gặp cháy rừng dữ dội, cứ tưởng phải quay về Vientiane. Sau khi hội ý ban tổ chức, thấy lửa dịu bớt, đoàn quyết định “xung phong, vượt bão lửa”. Cả đoàn băng qua khói lửa mù mịt an toàn dù ai cũng thót tim. Cứ như phim hành động của Mỹ…

Trở lại LP nhiều lần, tôi vẫn bị chinh phục bởi nét duyên thầm sâu lắng nhưng ngày càng xa xăm. Bây giờ không còn sợ phỉ, đi 425 km đường đèo hiểm trở chỉ mất hơn 8 tiếng. Thậm chí có thể ghé Vangvieng, khám phá động Tham Phu Kham và tắm sông Nậm Song, nhẩn nha ăn trưa rồi đi vẫn kịp. Chỉ tiếc và buồn là rừng bị tàn phá ghê gớm. Hai bên đường xưa bạt ngàn xanh, giờ chỉ toàn đồi trọc, cháy nham nhở. Mùi khét xộc vào mũi xót xa bỏng rát như da mình bị nướng. Lào đất rộng, người thưa, rừng điệp trùng nhưng bị con người đốt phá không thương tiếc. Tỉnh lị LP chỉ vài chục ngàn dân nhưng cấm xe lớn, chỉ xe 16 chỗ trở xuống mới vào được trung tâm. Còn lại cứ việc đi tuk tuk, xe đạp, xe gắn máy và đi bộ. Ở đây mọi thứ đều chậm rãi, thong thả, từ đi đứng, nói năng đến ăn uống. Cả thời gian, không gian, mây gió, tình cảm và cuộc sống đều chậm. Chưa tới hè mà sông Mekong đoạn chảy qua LP cạn kiệt, khô khốc đá. Nhiều đoạn thành sân banh, tàu thuyền du lịch ngưng hoạt động. Mặc dòng sông kêu cứu, con người vẫn vô tư hút cát, rút ruột sông. Trung Quốc mới dựng mấy nhà máy thủy điện ở thượng nguồn, sông Mekong đã hấp hối. Nếu xây đủ 27 đập, dòng sông sẽ bị bức tử. Bị phản đối quyết liệt nhưng dự án đập Xayaburi của Lào vẫn ngấm ngầm thi công. May nhờ Biển Hồ (Tonle Sap Lake) và các vùng phụ cận ở Campuchia tích nước vào mùa mưa và cắt bớt lũ nên dòng Mekong chảy vào VN vẫn hiền hòa, trĩu nặng phù sa.

Đến LP có nhiều cái thú. Buổi chiều đầu tiên ai cũng cố vượt 328 bậc thang giữa những hàng sứ cổ thụ mấy trăm năm tuổi để lên viếng chùa Phousi. Người Lào gọi hoa sứ là Champa, còn người Thái Lan và Khmer gọi là Champay. Rải rác dọc đường lên chùa có rất nhiều tượng Phật đẹp. Từ đỉnh núi có thể bao quát cả LP dung dị, cổ kính, yên bình như hòn đảo biệt lập được 2 dòng sông Mekong và Nam Khan ôm ấp. Mọi người náo nức chờ xem mặt trời lặn trên dòng Mekong. Ai cũng vui vẻ, trật tự, nhường nhịn nhau chụp hình để ghi lại những khoảnh khắc ấn tượng. Nhiều người còn sáng tác những kiểu ảnh độc: nâng mặt trời, ôm mặt trời, há miệng nuốt mặt trời… Có cặp tình nhân dùng 2 tay cùng nâng mặt trời lên như muốn giữ mãi ngọn lửa tình yêu đôi lứa.

LP được xem là đô thị bảo tồn di sản về nghệ thuật và kiến trúc với gần 30 cung điện, hơn 40 chùa cổ và khoảng 600 nhà gỗ cổ kính. Tất cả được sắp xếp trật tự, hài hòa, dọc theo các dãy phố nhỏ, nép mình bên dòng Mekong. LP có cấu trúc khá lạ, chùa là trung tâm của các dãy phố và vệ tinh là những nhà gỗ với những con hẻm nhỏ giao hòa. Sạch, xanh, chân quê, thanh tịnh và tự nhiên trong mọi sinh hoạt thường ngày. Cảm giác thân quen, gần gũi giữa du khách và cư dân bản địa tạo cho LP phong cách riêng, đầy hấp lực. Có cảm giác LP là phố cổ dành riêng cho du khách, người nước ngoài đông hơn người Lào.

Ngay dưới chân núi Phousi là chợ đêm Hmông. Chợ họp trên đường Sisavang Vong, từ 17 giờ đến khuya; bán hàng thủ công mỹ nghệ, hàng lưu niệm. Các shop đều dân dã. Có shop bày trên mặt đất, khá hơn thì có bạt trải hoặc bày trên sạp gỗ. Hàng hóa rất phong phú, từ chủng loại, màu sắc, đến giá cả. Người bán hàng đủ lứa tuổi, đứng, ngồi trên ghế, ngồi bệt xuống đất. Có cả em bé đang nằm ngửa hoặc lê la tự nhiên chơi đùa hay đang bú mẹ… đều được đưa ra “phụ mẹ bán hàng”. Điều ngạc nhiên và khâm phục là toàn bộ sản phẩm đều của người Lào, chủ yếu làm bằng tay. Không thấy các loại hàng Made in China rẻ tiền và độc hại như chợ vùng cao của Việt Nam. Cứ tha hồ chọn lựa và thoải mái trả giá. Cạnh chợ đêm Hmông là khu phố ẩm thực; đủ món ngon món lạ; Âu - Á - Tây -Tàu- Lào - Việt… lúc nào cũng nhộn nhịp đông vui với nhiều hương vị quyến rũ.

Đến LP ai cũng muốn dậy sớm, ngủ trễ và sống chậm hơn. Dậy sớm để ngắm từng đoàn sư sãi rồng rắn khất thực. Màu vàng Phật pháp đánh thức vạn vật, gọi bình minh rộn rã. Lào là xứ sở đạo Phật, phái Tiểu Thừa - Nam Tông; trong chùa chỉ thờ Phật Thích Ca. Từ lúc chưa tỏ mặt, những người Lào quỳ sẵn trước cửa nhà mình, đợi đoàn khất sĩ đi ngang rồi thành kính “phân phối thực phẩm” cho từng người và chờ họ chúc phúc…

LP có nhiều chùa đẹp, cổ kính mà vẫn trẻ trung. Các chùa đều lợp ngói, mái chồng cong vút, kiến trúc gỗ với nhiều họa tiết cầu kỳ, tinh xảo; được sơn son thếp vàng. Mỗi chùa đều có nét độc đáo riêng. Chùa Mai có 5 mái với tượng Phật lớn ngay chính điện. Chùa Xiêng Thoong có 3 mái với những bức tranh tường kể lại Phật tích bằng nghệ thuật Mosaic. Chùa Phrabat Nưa có tường dát vàng… Chùa Ho Prabang xưa là ngôi chùa thờ Phật ngọc của hoàng gia, nay là bảo tàng về nghệ thuật tôn giáo. Quần thể Cung điện Hoàng Gia (Haw Kham) là tổ hợp kiến trúc đặc thù Lào; ngày nay là bảo tàng quốc gia với nhiều hiện vật của hoàng cung qua các triều đại, quà tặng của các quốc gia trong đó có VN.

Thác Kuang Si cách LP 29 km về phía nam là sự lựa chọn hàng đầu của du khách. Kuang Si là công viên lớn có vườn thú tự nhiên và nhiều thác nhỏ, nước trong xanh ngọc bích và mát lạnh. Các “hồ tắm tự nhiên” điệu đàng bên những gốc cổ thụ chờ đợi, bốn bề rừng rậm bạt ngàn. LP còn có các làng nghề thủ công; các bản: Quay, Ou, Thapere, Phanom, Khmu… đậm đặc chất Lào. Cũng có thể du thuyền ngược xuôi trên dòng Mekong, khám phá cảnh đẹp dọc 2 bờ sông hoặc tham quan động Pak Ou với mấy trăm tượng Phật bằng gỗ đủ loại. Buổi sáng tôi thích đạp xe vòng các chùa cổ, nhẹ bước vào chốn Phật để suy gẫm chuyện đời. Xế chiều lên dòng Nam Tha, viếng mộ nhà thám hiểm Pháp - Henry Mouhot (1826-1861), người đã phát hiện ra quần thể Angkor bị lãng quên hơn 400 năm ở Siem Reap vào năm 1859. Tôi cũng rất thích “ngồi thiền” trên núi Phousi chờ hoàng hôn và độc thoại với dòng Mekong, với LP huyền hoặc. Lang thang khắp các phố đêm và chỉ trở về chỗ nghỉ khi đường yên, phố vắng...

Theo thanhniên
 
 TAG: du lịch Lào Lào Nhật ký lữ hành tour đi Lào tour du lịch Lào
 

Quý khách tham khảo: BẢNG GIÁ TOUR

NỘI DUNG LIÊN QUAN

Một ngày ở chợ phiên Sín Chéng, Lào Cai

Nằm cách trung tâm huyện lỵ Si Ma Cai hơn 10km, trước đây đường sá đi lại khó khăn, nên Sín Chéng gần như tách biệt với bên ngoài. Rào cản ấy khiến đất và người Sín Chéng khó vươn lên làm giàu như vùng thấp, nhưng cũng bởi vậy mà những giá trị truyền thống từ bao đời nay vẫn được gìn giữ...

Thăm Parsong - Đà Lạt của đất nước Lào

Khí hậu ở Paksong giống như Đà Lạt ở Việt Nam, phát âm đúng tiếng của người bản xứ là “Pak xòn”. Đêm ở Pak Xòn quá lạnh, dù vừa vượt quãng đường xa gần 600 km từ TP.HCM sang đây, nhưng tôi và anh bạn nhạc sĩ Quang Lộc không ngủ được, bèn trở ra xe lấy chai rượu trắng đặc sản của Lào và bọc xoài mà anh bạn ở Suối Đá tặng, mang vào ngồi bên nhau mượn chút men say để ấm lòng cho dễ ngủ…

Đi chợ phiên vùng cao

Cái thứ chợ phiên nó mộc mạc, đơn sơ bởi vài ba dãy lều quán, nó sặc sỡ, quyến rũ bởi hằng trăm bộ thổ cẩm theo sơn nữ xuống núi, nó chếch choáng hơi men bởi bát rượu ngô men lá cay nồng...

Hải Vân quan vui trở lại

Đoạn đường qua đèo Hải Vân nối tỉnh Thừa Thiên Huế với Đà Nẵng dài ngót 20km, uốn lượn như một sợi dây thừng nằm chênh vênh vắt qua các sườn núi. Từng đoàn xe chở khách du lịch nối đuôi nhau, hối hả leo dốc rồi cấp tập dừng lại chốn đỉnh đèo để thưởng ngoạn thành lũy 7 thế kỷ trên đường thiên lý Bắc Nam...

Sa Pa: Chậm rãi và vội vã

Một miền sơn cước lặng lẽ và mộc mạc ẩn mình trong bồng bềnh mây núi nhưng luôn ẩn chứa bao điều kỳ diệu. Cho dù bị tàn phá hoang tàn trong chiến tranh biên giới năm 1979, nhưng Sa Pa đã nhanh chóng hồi sinh...
  Xem toàn bộ danh sách [Lên đầu trang]
 

KHÁM PHÁ VIỆT NAM

Xín Mần: Cung đường của huyền thoại

Khám phá Tả Phìn – Sapa

Mường Lò - vùng đất lịch sử và huyền thoại

Kỳ ảo núi rừng Bạch Mã

Cao Sơn - Vẻ đẹp hoang sơ của núi rừng Tây Bắc

Khám phá Di sản văn hóa thế giới thành Nhà Hồ

KINH NGHIỆM DU LỊCH

Du lịch tiết kiệm mà vẫn sướng

15 địa điểm bạn nên đến khi bạn còn trẻ

Kinh nghiệm đi rừng nhiệt đới

7 loại bệnh dễ gặp nhất khi đi biển mùa hè

Chống say xe khi du lịch?

NHẬT KÝ LỮ HÀNH

Sống chậm với Luang Prabang

Đi chợ phiên vùng cao

Khoảng lặng ở thành phố ngàn hoa Nha Trang

Một thoáng chợ phiên Cán Cấu

Bồi hồi về thăm ngã ba Đồng Lộc

Thiêng liêng khăn tình yêu